Spectacle

Vậy là Better Touch Tool đã chuyển từ free sang trả phí. LOL, đứng trên lập trường một lập trình viên thì mình cũng hiểu. Và nếu thật sự tốt và cần thì mình sẵn sàng pay. Nhưng đây là một sự thiếu sót ngu xuẩn của MacOS, không phải cái gì quá khác biệt. Vì thế, còn lâu mình mới trả phí cho một sản phẩm đơn giản là fix một cái ngu si của Mac. MacOS, Apple à, tự fix đi Bên cạnh đó thì mình sắp tạm thời chia tay MacOS rồi :)) Cho đến khi mua con Mac của riêng mình. Vẫn theo tôn chỉ thôi “làm việc trên Mac, chơi trên Win, nghịch trên Linux”. Vậy thì tạm thời, dùng một ứng dụng khác thay thế, là Spectacle. Khá tốt, và nhận ra mình cũng chỉ cần snap tool :) Thế là đủ. Không liên quan nhưng đang có lời đồn về Mac mới kìa :x hi vọng là Mac pro. Dù gì thì nó ra, nếu mình không mua thì dòng cũ cũng sẽ giảm giá :D more...

Magical function trong Python

Magical function, nghe thì ảo diệu cơ mà thật ra cực kì dễ hiểu và chắc là ai cũng gặp hàng ngày rồi :D Bài viết này sẽ giới thiệu cơ bản về magical function và chúng làm gì nhé. Tóm gọn thì magical function là các hàm luôn có tên bao bởi 2 dấu gạch dưới, như __init__. Được cài đặt để “thêm magic class” (1). Constructor và Initialzation Đây chắc là cái mà ai cũng biết. `__new__`(cls, [..]) Tham khảo: Rafe Kettler, A Guide to Python’s Magic Methods more...

Soulmate

Tối, 9h30, giọng tớ đã ổn hơn rồi. Mặc dù một phần là do từ sáng đã không khoẻ, nhưng đến mức mất luôn giọng thì là do nói liên tục 10 tiếng hôm qua đấy. Sao mình có thể nói chuyện liên tục lâu như vậy được ;__; Cơ mà hôm qua điều kì cục xảy ra khi mình trò chuyện trực tiếp, không phải chỉ là chat :) Vui nhỉ? Thấy nó ấm áp sao sao ý… Soulmate, chắc là nó có thật chứ? :) Khó kiếm được người sến vừa đủ, như mình - Linh Ếch Thấy rồi. more...

Ghi nhớ

Nhiều khi cuộc sống gặp bế tắc. Có khi chỉ đơn giản là không thấy, không muốn có động lực làm nhiều việc. Đây là một bài viết mình lượm được, từ lâu lắm rồi :) Nhưng giờ share lên đây để khỏi quên. What is, is. Buddha’s famous saying tells us: “It is your resistance to ‘what is’ that causes your suffering.” Think about that for a minute. It means that our suffering only occurs when we resist how things are. If you can change something, then take action! Change it! But if you can’t change it, then you have two choices: (1) either accept it and let go of the negativity, or (2) make yourself miserable by obsessing over it. It’s only a problem if you think it’s a problem. Many times, we are our own worst enemy. Happiness is really dependent on perspective. If you think something is a problem, then your thoughts and emotions will be negative. But if you think it’s something you can learn from, then suddenly, it’s not a problem anymore. If you want things to change, you need to start with changing yourself. Your outer world is a reflection of your inner... more...

Tháng ba

Vậy là lại tháng ba rồi. Tháng chắc là cũng có gì chút đặc biệt. Nhưng vấn đề là không phải tháng nào, mà là bởi ngồi nhìn lại các mốc thời gian: nhanh thật. 3/7: Ngày tớ quyết phải quyết liệt quên cậu. Và sau đấy vài ngày là cắt đứt mọi liên lạc, quyết không-gặp-lại. 9/12: Chia tay. Đúng ra nó cũng đã có thể kết thúc trước đó. Và lần này cũng đã mạnh mẽ hơn chút. Kỉ niệm có ào về, nhưng không khóc nữa. Và có lẽ tình cảm cũng vậy. 26/1: Nửa năm rồi nhỉ, tự dưng mình lại nói chuyện - trực tiếp. Chứ không phải là những dòng vu vơ viết cho ai đó. Trả lời vì nghĩ: Cậu ấy quên mình rồi, mình thì cũng không có tâm trạng và tình cảm để làm gì. Bạn bè. Nhưng mà dù không gặp, ở bên người khác, không nói… thì cũng như hai con ma ám ảnh nhau, vẫn dõi theo nhau. Mới chỉ 1 tháng? Thật ý hả? Sao 1 tháng được nhỉ? Do kìm nén quá lâu rồi sao? Hay do chuyện nó vốn đơn giản vậy, nên chỉ cần... more...

Khoảng cách

Ừ. Phải có khoảng cách. Cái ranh giới giữa suy nghĩ và hành động nó mong manh. Nhưng có thể làm được. Ít nhất thì hôm nay tớ cũng đã làm được, dù chỉ một chút. Không phải chỉ vì mệt đâu. Đến giờ tớ mới đọc được những dòng đấy. “Đi rất xa”. Khi viết tớ cũng thấy nó đáng sợ. Nhưng chỉ thoáng qua thôi, vì nghĩ nó như một câu bông đùa. Giờ thì thấy nó thật. {} Có. Đau nhiều đấy. more...

Dạo này nhiều việc quá nên cũng không có thời gian viết. Chỉ lúc mất mạng như thế này thì lại tập trung được. Sáng thứ 2 đến công ty. Bảo có tâm trạng là có tâm trạng thật, nhưng mà tự dưng không muốn nói. Vì cũng chẳng hiểu. Bảo là không thấy vấn đề gì, thoải mái hoàn toàn, không nhớ. Cơ mà chắc là có. Tối hôm đó ngủ không phải sớm, và cũng đang rất vui nữa. Nhưng 4h lại bật dậy. Rồi lại ngủ. Mơ, hơi lạ. Cũng quên mất gần hết rồi, nhưng sao lại có cậu? Và tớ ở trong đó thì đang thấy khó chịu. Tỉnh dậy thì thấy không có cảm giác. Chỉ là thấy hơi lạ. Dù thế nào cũng là hàng tá kỉ niệm, chắc thế là bình thường. Quên. Nhanh thôi. more...

Hành động

Hôm nay mình đã có một (số…) hành động không đúng… Dù rất muốn làm. Nhưng dù gì thì cũng không đúng. Nhưng đã làm rồi, không hối hận nữa. Thích, mà. Cầm chừng? Ừ. Đang cầm chừng. Nếu không cầm chừng nữa thì sẽ thế nào nhỉ? more...

Học hỏi

Năm mới Một năm mới. Mọi khi mình chẳng quan tâm đâu. Nhưng năm vừa rồi mình đeo bòng nhiều thứ quá, mong năm mới sẽ có những suy nghĩ mới. Ngày hôm nay thì mình vừa học đươc các điều mà mình nghĩ sẽ giúp mình rất nhiều. Trân trọng Cảm ơn cậu. Tớ nhận ra mình không nhìn ra được những điều hiển nhiên nhưng giúp đỡ mình rất nhiều. Trân trọng. Thì sẽ biết đem lại cho người khác sự trân trọng. Tinh tế Trước mình không thích TonyBS lắm, giọng văn dạy đời, xấc xược. Nhưng đọc kĩ và hết cuốn sách, (Nhân thể, hôm nay đọc năng suất ghê :D) thì đó là sự thẳng tính, sỗ sàng nhưng đáng quý của người miền Nam. Chú có những bài học rất thật. Xin phép dùng ngôn từ của chú: con có biết các bài học này, nhưng cũng như mọi khi thôi: Cho đến khi chính mình thấy sai lầm, cái xấu ở bản thân, mình còn chưa nhận ra. Hôm nay con học được nhiều điều. Nhất là sự tinh tế. Con cần quan sát, nhìn ra vấn đề và hành động kịp, để... more...

Ngốc

Ngốc “Ngốc nghếch, là tốt”, hôm nay bạn Việt được dòng này. Và bạn ý thấy mình từng thật ngốc nghếch. Ngốc, thì bạn ý sẽ không biêt sợ. Ngốc, thì bạn ý luôn hiểu rằng mình kém cỏi, và bạn ý tiến bộ. Giả vờ ngốc, thì đôi khi bạn ý có thể làm một số việc, và đổ cho ngốc. Nhưng bạn ấy nhận ra, mình không ngốc lắm. Và bạn ấy thật đáng khinh. Người ta vẫn sống tốt Bạn Việt hiện đang cô đơn. Bạn ý có những suy nghĩ mà bạn ấy chẳng chia sẻ (được) với ai. Và bạn ý viết. Viết để lưu lại những gì bạn ý nghĩ, để khỏi bị dòng cảm nghĩ như thác đổ cuốn trôi mất. Giờ số người đọc bạn ý viết đã bớt đi 1. Và người ấy vẫn sống tốt. Với một cuộc sống thú vị và hấp dẫn (hơn). Nhàm chán Bạn Việt biết mình tồi tệ. Bạn xứng đáng đến từng ký tự của cái từ mà người ta dùng: nhàm chán. Và bạn khép mình. Bạn thiếu can đảm. Bạn ý ích kỉ. Bạn ý nhỏ nhen. … Điệp khúc Và bạn... more...

Ừ. dù không đọc được note này. move on. lạc quan. sống tốt. more...

Sinh nhật vui vẻ

Sinh nhật vui vẻ. Tớ định nhắn tin nhưng soạn đi soạn lại cuối cùng lại thôi thì chẳng biết sẽ nói gì tiếp nếu cậu có trả lời. Sẽ hơi khó xử. Vậy nên lên đây thôi, nếu cậu có còn đọc được. Cậu đã coi trọng ngày sinh hơn và định làm gì đấy? Chúc mừng, có vẻ cậu lớn hơn tớ rồi. more...

Full URL

Lâu lắm không chia sẻ bài nào về công nghệ. Công nghệ là phục vụ cuộc sống. Mình sẽ tạo thật nhiều sản phẩm như thế! Ừ, làm được gì rồi? Chưa được gì cả. Từ giờ làm nhiều hơn nhé? Có cái này làm cũng lâu nhưng quên chưa post, đưa lên nhé :) Dùng Chrome khi full screen rất bực, không gõ URL được. Trước mình dùng Vimnium, nhưng dao mổ trâu giết bò quá. Vậy là trong lúc rảnh rỗi làm cái này: Full URL. Rất đơn giản: ‘/’, gõ URL, enter là xong ^^ Nếu không gõ chính xác thì extension sẽ tìm google trên keyword. more...

Đúng sai

Thế nào là đúng? Thế nào là sai? Chịu. Vì làm gì có ai biết được. Mình luôn tự bảo làm gì cũng được, miễn mình không thấy sai là được. Cơ mà làm sao mà dễ thế được. Nghĩ là không sai cuối cùng làm nó tan nát, tơi bời. Mình thì tất nhiên cũng chẳng vui thú gì. Một tháng rồi nhỉ? Mới một tháng rồi chứ mấy? Đúng một tháng chưa? Không rõ lắm. Mày là thế ý mà. Nếu còn đang quan tâm: ghi nhớ từng câu chữ nhỏ nhặt, làm mọi thứ, kệ thiên hạ nghĩ gì. Còn không? Buông xuôi… Cơ mà cũng còn nhớ là tháng này có một số cái không thể quên được. Thôi kệ đi, nhớ nhiều làm gì. Nói rất chắc chắn, nhưng đến khi bản thân gặp phải thì lại làm ngược lại. Định cứ thế này đến bao giờ? Những gì mình nói là đúng hay sai? Nếu đúng, thì bao giờ thực hiện và chứng mình nó đúng tiếp? Nếu sai, thì bao giờ đứng dậy và sửa sai? Đúng, sai? more...

Năm mới

Đón năm mới với party team Marvel. Cũng vì muốn uống một chút. Cũng vì lâu lắm rồi mới uống rượu. Thế là say. Có lẽ là say nhất từng say :) Về đến nhà xong mới biết. Nhớ mang máng làm rơi con điện thoại ở đâu đó gần Mỹ Đình, may mà không vỡ màn tiếp, vỡ nữa chắc đội admin cạch mặt. Nhớ là suýt cho ra một phát ngoài đường, nhưng suýt thôi. Nhưng say vẫn đủ tỉnh. Vẫn nhớ đã làm gì trước đấy. Chỉ khó chịu thôi. Chỉ mất kiểm soát thôi. Mình biết thừa mình đang làm gì. Nhưng lo nghĩ đi đâu hết, thế là cứ làm. Nói một số câu hơi không kiêng nể, chắc mọi người cũng hiểu. Nhưng tai hại nhất là không kiềm được mà gọi cho cậu… Đổi lại con iPhone, không có số. Đủ tỉnh để mò được số từ con LTE2. Đủ tỉnh để gọi nhầm 3-4 lần vẫn tìm tiếp. Nhưng không đủ tỉnh để dừng lại. Thôi cũng tốt. Bảo sao người ta thích rượu: Rượu làm quên đi thực tại. Rượu vào cũng đủ ngu ngốc làm một số điều mà tỉnh... more...

Phim

Lần đầu tiên và chắc chắn cũng sẽ là lần cuối cùng đi xem phim một mình. Dù gì cũng là điều nên làm :) Để hiểu nó cô đơn ntn. Phim hay thật, mặc dù còn một câu hỏi chưa trả lời được. Chờ phần tiếp theo vậy. Nhưng xem phim mà vẫn không thoải mái được. Cả phim là một sự khởi đầu mới, cũng là lặp lại chuyện cũ. Nhiều, không chỉ một nhân vật chạy trốn khỏi quá khứ, nhưng sớm hay muộn họ đều dũng cảm đối mặt. Mày thì sao? Mày định trốn đến bao giờ? Mày định thiếu tự tin đến bao giờ? Nhưng chuyện quá khứ nào có thể dễ dàng như thế… Cậu thông minh mà, nào có khó gì :) Tớ không quyết tâm được như tớ tưởng. Thế là có lỗi phải không? more...

Vô tâm

Hết rồi. Rồi thì cũng hết. Hết thật sự. Chắc là hết tình cảm, vì chính xác là mình không còn thấy muốn níu kéo nữa. Nhưng mình thấy tồi tệ. Mình thật sự vô tâm. Mình thật sự không xứng đáng được ai quan tâm yêu thương gì hết. Gọi là ngu, là vô tâm, hay là gì? Khi mà đến giờ tớ mới biết sự tồn tại của blog cậu? Gọi là cả tin nhé? Vì tớ luôn nghĩ cậu sẽ nói với tớ, ít nhất là nói có một thứ như vậy tồn tại, bóng gió thôi cũng được. Gọi là ngu nhé khi chính tớ bảo cậu viết ra, để mình hiểu nhau hơn, rồi tớ lại không chủ động đi tìm kiếm nơi đấy. Gọi là vô tâm, thằng tồi nhé? Cũng đúng. Đọc, mới thấy nếu tớ nhận ra sớm hơn, thì thế nào nhỉ? Chưa chắc chuyện đã kết thúc à? Hay nó vẫn vậy nhưng kéo dài hơn? Nhớ chuyện cậu ngủ lại nhà người ta không? Chắc cậu tự nhủ tớ không quan tâm. Tớ có thắc mắc mà không dám hỏi, sợ cậu nhớ lại. Tớ nhắc lại chuyện gì... more...

Đi đâu?

Thi thoảng mới về trường, nhưng lần này thì có chuyện. Thầy đưa một offer, nghe thì ngon, nhưng đúng là ngon thật. Chung quy thì thầy chắc chắn là muốn tốt cho mình, dù gì cũng là học trò cưng :) Nhưng đi hay không? Thật sự mình muốn sang Mĩ. Nhưng offer này không phải tồi. “Mày đi đâu chẳng sống tốt”, anh Ngọc nói cũng đúng. Lo nghĩ gì nhiều? Lười. Muốn sang Mĩ mà không có động thái gì hết, thì sao được? Thôi thì cứ đi đi. Trải nghiệm thêm rồi tính tiếp. Nhỉ? P/S: Cho ai hay viết lách: Medium, trang này có giao diện đơn giản, tinh tế, mình rất thích :) Chắc cũng không muốn chuyển nhưng thử ngó qua xem. Mà nếu chuyển sang đó, hay bất kì đâu, không chắc người khác tìm ra được đâu :) mà có lẽ chẳng muốn tìm nữa. more...

Sửa

Thứ 5 rồi. Đầu tuần tự nhủ: Cố lên, dù thế nào cũng phải cố lên. Dẹp cái tôi đi và cố lên. Tất cả là lỗi của mình, sửa đi. Nhưng chắc là không đủ. Rồi thì bận. Nhớ đến. Định nói, lại thôi. Nói rồi. Không thấy đáp. Lại thôi. "Nếu một ngày tớ không còn muốn cố gắng thì thế nào?". Thì thế này? more...

...

... more...