Vô tâm

Hết rồi.

Rồi thì cũng hết. Hết thật sự. Chắc là hết tình cảm, vì chính xác là mình không còn thấy muốn níu kéo nữa.

Nhưng mình thấy tồi tệ. Mình thật sự vô tâm. Mình thật sự không xứng đáng được ai quan tâm yêu thương gì hết.

Gọi là ngu, là vô tâm, hay là gì? Khi mà đến giờ tớ mới biết sự tồn tại của blog cậu?

Gọi là cả tin nhé? Vì tớ luôn nghĩ cậu sẽ nói với tớ, ít nhất là nói có một thứ như vậy tồn tại, bóng gió thôi cũng được.

Gọi là ngu nhé khi chính tớ bảo cậu viết ra, để mình hiểu nhau hơn, rồi tớ lại không chủ động đi tìm kiếm nơi đấy.

Gọi là vô tâm, thằng tồi nhé? Cũng đúng.

Đọc, mới thấy nếu tớ nhận ra sớm hơn, thì thế nào nhỉ? Chưa chắc chuyện đã kết thúc à? Hay nó vẫn vậy nhưng kéo dài hơn?

Nhớ chuyện cậu ngủ lại nhà người ta không? Chắc cậu tự nhủ tớ không quan tâm. Tớ có thắc mắc mà không dám hỏi, sợ cậu nhớ lại. Tớ nhắc lại chuyện gì cậu đều không thích mà. Hoá ra là có thật à? :)

Tớ giỏi vẽ kịch bản lắm. Hoá ra có nằm trong dự tính cơ mà tớ không chọn được nó là kịch bản có thể xảy ra.

Tớ cả tin quá mà, cứ nghĩ cậu sẽ không bao giờ, nhất là sau chuyện đấy.

Nghĩ nhiều gì nữa. Hết tình cảm rồi.

Tớ buồn, vô thức, chẳng hiểu sao lại buồn, những khi nghĩ đến, nhớ đến.

Nhưng không, tớ là vô tâm mà, chẳng có ý nghĩa gì hết. Hết tình cảm rồi.

Thằng tồi như tớ nếu có tiếp tục, hay có bắt đầu với bất kì một cô gái nào khác, đều khiến họ đau khổ mà thôi.

Thằng ngu như tớ chẳng thể hiểu được ai nếu như người đó không nói rõ ràng.

Thằng vô tâm như tớ sẽ bỏ qua cả nghìn dấu hiệu của người kia.

Yêu? Nên.

Mình, yêu? Không. Ít nhất là giờ.