Năm mới

Đón năm mới với party team Marvel. Cũng vì muốn uống một chút. Cũng vì lâu lắm rồi mới uống rượu. Thế là say. Có lẽ là say nhất từng say :) Về đến nhà xong mới biết. Nhớ mang máng làm rơi con điện thoại ở đâu đó gần Mỹ Đình, may mà không vỡ màn tiếp, vỡ nữa chắc đội admin cạch mặt. Nhớ là suýt cho ra một phát ngoài đường, nhưng suýt thôi.

Nhưng say vẫn đủ tỉnh. Vẫn nhớ đã làm gì trước đấy. Chỉ khó chịu thôi. Chỉ mất kiểm soát thôi. Mình biết thừa mình đang làm gì. Nhưng lo nghĩ đi đâu hết, thế là cứ làm.

Nói một số câu hơi không kiêng nể, chắc mọi người cũng hiểu.

Nhưng tai hại nhất là không kiềm được mà gọi cho cậu… Đổi lại con iPhone, không có số. Đủ tỉnh để mò được số từ con LTE2. Đủ tỉnh để gọi nhầm 3-4 lần vẫn tìm tiếp. Nhưng không đủ tỉnh để dừng lại.

Thôi cũng tốt. Bảo sao người ta thích rượu: Rượu làm quên đi thực tại. Rượu vào cũng đủ ngu ngốc làm một số điều mà tỉnh táo không thể làm được.

Không tỉnh táo, nhưng những gì tớ nói thì lại không thiếu chính xác.

Cậu cũng nghĩ thế đúng không? Yêu, không phải phép màu. Đấy là lựa chọn.

Nhưng giờ chẳng ai sẵn sàng để hành động. Nên phó mặc cho duyên nhé?

Một trong những phim tớ thích nhất. Không chỉ vì chị Gakky, không chỉ vì bài hát gốc, mà còn vì nó thật, và cũng ảo. Thật đủ để chia cắt người ta. Ảo đủ để đưa người ta đến với nhau.

Làm khoa học là thực tế. Có phải vì tớ luôn tìm đến những thứ như thế này nên không thể tiến xa được?