fuRo

Vậy là đã ở bên này được 2 tuần.

Ban đầu mình chỉ lo lắng nhỏ nhặt về điều kiện ăn ở. Hoá ra sang đây VIP vậy :v Nhà khách, được bao ăn, đi lại dễ, etc.

Lab mọi người thân thiện, và may mắn tiếp là nói chuyện tiếng Anh dễ.

Cái duy nhất là mình không biết vẹo gì về robotics cả, thầy Hà lại làm cho một câu khiến bên này nghĩ mình như kiểu siêu nhân ý. Hơi áp lực, nhưng tự tin thôi. Không làm được thì bỏ công sức bù vào.

Chuyến này có lẽ sẽ có nhiều thu hoạch. Đi chơi nhiều nơi.

Nhưng có lẽ cái rõ ràng nhất là có thể mình sẽ quay trở lại đi học.

Lạc đề nhưng trước khi sang, có nói chuyện với anh Tú. Giờ thì mới biết đại ca này tự apply vào một trường nào đó ở bên Mĩ. Thật ghê gớm. Chỉ nhớ một câu: “Sau một thời gian tìm hiểu anh mới thấy là mình hoàn toàn có khả năng đến những top school, nhưng phải cố gắng. Và có người chỉ dẫn sẽ rút được rất nhiều thời gian.”.

Ít nhất thì mình cũng may mắn. Giờ chỉ còn là tư tưởng.

Thầy Furuta, và cả thầy Hà đã từng nói: Mục đích là đào tạo nhân lực chất lượng cao (ý là rất cao). Sau đó quay về phục vụ cho Việt Nam. OK. Challenge accepted, chỉ là cần phải qua một thời gian nữa để xác định rõ hơn mình định làm gì với tương lai.

Trước mắt, cứ cố gắng, và cả hưởng thụ ở đây đã.